bieu tuong chien thang 05

Ngày 7/5/2007, Tổng thống Nga Putin đã ký đạo luật “Về lá cờ Chiến thắng” sau khi được viên Duma quốc gia qua thông qua ngày 25/4. Theo đạo luật này, “Lá cờ Chiến thắng” lá cờ thuộc Sư đoàn Bộ binh 150 đã được cắm lên nóc trụ sở Quốc hội Đức tại thủ đô Berlin vào ngày 1/5/1945: “Lá cờ màu đỏ, ở góc trên bên trái có hình búa liềm màu vàng và ngôi sao màu trắng.” là bảo vật quốc gia của Nga, lá cờ này một trong những hiện vật quý giá nhất của bảo tàng Lịch sử Quân sự Liên Xô và Liên bang Nga ngày nay. Người ta chỉ được phép đưa lá cờ đó ra ngoài khung kính bảo quản khi có Sắc lệnh của Tổng thống… Nên những là cờ phục vụ cho các lễn duyệt binh hàng năm đều là những bản sao của nó.

bieu tuong chien thang 07
Phiên bản thật của lá cờ chiến thắng được bảo quản cẩn thận trong viện Bảo tàng

Trong những năm trước đây, có nhiều ý kiến đề nghị phải bỏ hình búa liềm trên lá cờ, gần đây lại đòi bỏ hình ngôi sao. Nhưng Tổng thống Nga V.Putin đã bác bỏ hoàn toàn những ý kiến trên. Và kể từ đó cho tới ngày hôm nay, Ngọn cờ Chiến thắng vẫn luôn mang đúng màu sắc, hình vẽ của bản gốc và được giương cao trong dịp Đại lễ mừng chiến thắng phát xít ngày 9-5 hàng năm. Thậm chí trong dịp kỷ niệm vào những năm chẵn như 50 năm: 60 năm và 70 năm kỷ niệm ngày chiến thắng phát xít, Lá cờ đỏ chiến thắng đều được dẫn dầu hàng quân danh dự trong Lễ duyệt binh và đi trước cả Quốc kỳ Liên bang Nga… Lịch sử lá cờ chiến thắng này, có nhiều những  tình tiết khá ly kỳ, mà không phải ai cũng biết, ngày hôm nay Trithuconline xin gửi đến các bạn 5 chi tiết thú vị xoay quanh lịch sử của lá cờ này.

Lá cờ chiến thắng của Stalin

Ngày 6/10/1944, tại phiên họp trọng thể của đoàn Xô viết tối cao, diễn ra tại thủ đô Moskva, nhân dịp kỷ niệm lần thứ 27 cuộc Cách mạng Tháng Mười nga, Nguyên soái Stalin đã nhấn mạnh: “Giờ đây Hồng quân chỉ còn phải thực hiện sứ mệnh cuối cùng: cùng quân đội các nước Đồng minh hoàn thành nhiệm vụ đập tan quân đội phát xít Đức, tiêu diệt chủ nghĩa phát xít ngay tại hang ổ của chúng và cắm Lá cờ Chiến thắng của chúng ta trên Tòa nhà quốc hội Đức”. Biểu tượng quyền lực cũng là nơi đã khai sinh ra một trong những chủ nghĩa tàn bạo nhất thế giới.

Lời phát biểu của Stalin chính là thời điểm khai sinh Lá cờ Chiến thắng. Quả thật là vào tháng 10/1944, ai cũng thấy rõ cuộc Chiến tranh Vệ quốc đã bước vào giai đoạn quyết định. Chắc hẳn Stalin đã nghĩ đến một biểu tượng nào đó thể hiện chiến thắng. Nhưng Stalin chỉ nói những câu chung chung như trên mà thôi.

Không ai dám hỏi lại ông về những chi tiết của Lá cờ Chiến thắng, như lời  mà ông đề cập đến. Tuy nhiên, ngay hôm sau thì Nhà máy May thêu số 7 ở Moskva đã nhận được đơn đặt hàng may Lá cờ Chiến thắng. Lá cờ chiến thắng đầu tiên được may bằng nhung đỏ, thiết kế viền trang trí sặc sỡ, ở chính giữa là hình Quốc huy Liên Xô, bên trên hình Quốc huy là hình Huân chương “Chiến thắng” còn phía dưới là dòng chữ: “Sự nghiệp của chúng ta là chính nghĩa – chúng ta nhất định chiến thắng”.

Nhưng Không ai rõ tại sao, mẫu thiết kế này lại không được gửi ra mặt trận mà để lại ở Moskva. Trong khi ấy, trên chiến trường Quân đội hồng quân Liên xô càng tiến đến gần Berlin, thì vấn đề biểu tượng của chiến thắng càng đặt ra một cách cấp thiết. Giới quân sự chờ mãi không thấy chỉ thị của Ban Lãnh đạo tối cao về vấn đề này. Cho mãi đến ngày 9/4/1945 (tức là 3 tuần trước cuộc tấn công vào trụ sở Quốc hội nước Đức phát xít), hội nghị cán bộ chính trị của tất cả các Tập đoàn quân thuộc Phương diện quân Belorussia số 1 họp tại thành phố Landsberg mới thông qua quyết định: mỗi Tập đoàn quân tiến vào Berlin đều phải chuẩn bị một lá cờ đỏ để sẵn sàng cắm trên trụ sở Quốc hội nước Đức phát xít.

Lá cờ chiến thắng bằng vải thường

bieu tuong chien thang 01Vào tháng 4/1945, Trân hướng chủ yếu Tập đoàn quân xung kích số 3 thuộc Phương diện quân Belorussia 1, dưới sự chỉ huy của Thượng tướng Vasili Kuznetsov đã tiến vào trung tâm Berlin và chuẩn bị 9 lá cờ (mỗi sư đoàn chuẩn bị 1 lá cờ). Lá Cờ được may bằng vải đỏ bình thường, ở góc phía bên trái có hình búa liềm màu vàng và ngôi sao màu trắng.

Trưởng ban chính trị của tập đoàn quân số 3 này là Fedor Lisisyn được giao nhiệm vụ chuẩn bị những lá cờ trên. Tuy nhiên khi có nhiều ý kiến nói rằng những lá cờ trên cần phải được làm bằng vải nhung cho đẹp và sang trọng, ông đã phản đối. Bởi vì, đánh giá về mức độ ác liệt của chiến tranh khi tấn công một tòa nhà lớn được phòng ngự chắc chắn như tòa nhà Quốc hội Đức, một lá cờ nặng bằng nhung sẽ cản trở các chiến sĩ trong tác chiến rất nhiều. Yêu cầu hàng đầu là lá cờ phải nhẹ. Cuối cùng, ông đã quyết định may tất cả 9 lá cờ bằng vải đỏ thông thường lấy mẫu là quốc kỳ Liên bang Xô Viết. Mọi việc nhanh chóng được triển khai.

Để phân biệt 9 lá cờ giống hệt nhau trên mỗi cán cờ đều đánh dấu bằng một con số riêng. Vào đêm 21 rạng ngày 22/4, 9 lá cờ được trao cho các sư đoàn bộ binh. Thiếu tướng V.Shatilov, chỉ huy Sư đoàn Bộ binh số 150 đã thay mặt đơn vị chính thức nhận lá cờ này tại khu vực Karlov (ngoại ô Berlin) và cuối cùng lá cờ số 5 của Sư đoàn Bộ binh Số 150 – đã được cắm lên nóc trụ sở Quốc hội nước Đức phát xít vào đêm 30/4 rạng sang ngày 1/5/1945. Và nó chính thức được coi là lá cờ chiến thắng.

Nhưng câu chuyện cắm cờ lại không đơn giản như vậy và cũng từ đây đã nảy sinh ra rất nhiều tình huống khiến cho thong tin về thời khắc lịch sử bị khá nhiều xáo trộn.

Cắm cờ trên sóng phát thanh

Chiều 30/4/1945, Đài Phát thanh Liên Xô và tiếp đó là Đài Phát thanh các nước khác đồng loạt đưa tin: “Vào lúc 14h25’, Lá cờ Chiến thắng đã phấp phới bay trên đỉnh trụ sở Quốc hội phát xít”. Nhưng thật ra vào thời điểm đó chưa có một chiến sĩ Xô viết nào tiến vào trụ sở Quốc hội. Sở dĩ như vậy là vì Ban Chỉ huy Sư đoàn Bộ binh Số 150 quá nôn nóng đã thông báo về sở chỉ huy chiến dịch về “chiến tích” của mình. Nhưng sau khi Bộ Chỉ huy tối cao kiểm tra và biết được sự thật là không phải như vậy,  thì mọi việc đã không thể thay đổi được nữa vì tin tức của đài phát thanh liên xô đã lan rộng ra khắp lãnh thổ Liên Bang xô viết.

Khi các mũi xung kích của quân đội hồng quân Xô Viết tiến được gần đến tòa nhà Quốc hội Đức vào ngày 29-4. Thi Nơi đây đã được cố thủ bởi những đơn vị S.S cuồng tín, kể cả những tên lính lê dương tình nguyện được tuyển từ nhiều nước. Trong cơn tuyệt vọng chúng đã chống trả một cách điên cuồng.

Ngày 30-4, hai sư đoàn bộ binh 171 và 150 nổ súng tấn công bọn lính Đức cố thủ tại tòa nhà Quốc hội. Cuộc tấn công vào lúc buổi sáng không thành công. Một nhóm các chiến sĩ Hồng quân mang ngọn cờ đỏ đã đặt chân được tới mặt chính của tòa nhà. Nhưng phải đợi tới cuộc tấn công vào buổi chiều ngày 30-4 các chiến sĩ Hồng quân mới đột nhập được vào phía bên trong tòa nhà.

Sự thật là mãi đến 22h40’, 5 chiến sĩ thuộc Sư đoàn Bộ binh số 171 gồm Đại úy Vladimir Makov, 3 thượng sĩ Aleksei Bobrov, Gazi Gazitov và Aleksandr Lisimenko cùng Trung sĩ Mikhain Mimin mới cắm lá cờ của mình vào ban công mặt tiền tòa nhà trụ sở Quốc hội phát xít. Vậy tại sao lá cờ này không được coi là Lá cờ Chiến thắng? Đó là vì khi trao 9 lá cờ cho 9 sư đoàn, Ban Chỉ huy Tập đoàn quân Số 3 đã nói rõ: Chỉ lá cờ nào cắm trên nóc trụ sở Quốc hội phát xít mới được công nhận là Lá cờ Chiến thắng.

Lá cờ chính thức được công nhận

bieu tuong chien thang 08
Nhóm binh sĩ căm cờ

Vì thế nên mãi đến tận 3 giờ sáng ngày 1/5 – tức là 12 tiếng đồng hồ sau thông báo của Đài Phát thanh Xô viết – các Chiến sĩ Mikhail Egorov và Meliton Kantaria cùng Chính trị viên – Trung úy Aleksei Berest  thuộc  Sư đoàn Bộ binh 150 mới được lá cờ trên mái vòm tòa nhà Quốc hội Đức và lá cờ này mới chính thức được công nhân là lá cờ chiến thắng. Tất cả sĩ quan, hạ sĩ quan trong nhóm người cắm cờ, sau này đều được phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Liên Xô.

Nhưng đến ngày 8-5, cũng chính thượng sĩ Egorov và Kataria lại được lệnh trèo lên gỡ Lá cờ Chiến thắng đi và thay vào đó bằng một lá cờ khác có hình búa liềm ở giữa.

Có một sự thật không phải mọi người đều đã biết: Ngọn cờ Chiến thắng được trao để cắm trên tòa nhà Quốc hội Đức hoàn toàn giống những ngọn cờ của các sư đoàn khác, tuyệt nhiên không ghi một dòng chữ. Những ngay sau khi lá cờ này được gỡ xuống khỏi mái vòm tòa nhà Quốc hội Đức, nó đã được trao cho Ban tham mưu Trung đoàn bộ binh 756 thuộc Sư đoàn 150 giữ. nó đã được viết thêm một hàng chữ bằng sơn trắng: “Sư đoàn bộ binh 150 – đơn vị được tặng thưởng Huân chương Cutuzov hạng II”.

bieu tuong chien thang 02
Lá cờ chiến Thắng của Sư đoàn súng trường 150

Ngày 19/6/1945, Nguyên soái Stalin đã ra lệnh đưa Lá cờ Chiến thắng về Moskva để chuẩn bị tham gia lễ duyệt binh chiến thắng. Sáng ngày 20/6/1945, Egorov, Kantaria và một số chiến sĩ đã tham gia cuộc tấn công vào trụ sở Quốc hội phát xít cùng Lá cờ Chiến thắng được lệnh ra sân bay Berlin, bay về thủ đô Moskva trên 1 chuyến bay đặc biệt. Nhưng cuối cùng không hiểu vì lý do gì, Lá cờ Chiến thắng lại không tham gia lễ duyệt binh lịch sử ngày 24/6/1945.

Có giả thuyết cho rằng vì lá cờ trông  quá đơn giản, không mang vẻ gì là “chiến thắng”, nó không giống như lá cờ mà người ta đã quen nhìn thấy trên báo chí (lá cờ có hình búa liềm ở góc trên bên trái) nên cuối cùng nó đã không được chọn. Giả thuyết thứ hai là theo kịch bản Lễ Duyệt binh thì Egorov và Kantaria phải mang Lá cờ Chiến thắng đi đầu, nhưng trong buổi Tổng diễn tập mới thấy họ không quen đi đứng theo kiểu duyệt binh. Kết quả là cuối cùng mọi người nhận được thông báo: Lá cờ Chiến thắng sẽ không tham gia Lễ Duyệt binh Chiến thắng. Tất cả các chiến sĩ đưa Lá cờ Chiến thắng về Moskva đều theo dõi cuộc duyệt binh từ trên lễ đài.

Câu chuyện về người chụp lại bức ảnh lịch sử

bieu tuong chien thang 03
Phóng viên chiến trường
Ebgeni Khaldei

Còn bức ảnh lịch sử ghi lại thời khắc khi các chiến sĩ cắm cờ trên tòa nhà quốc hội được chụp trong hoàn cảnh nào, bởi vào thời khắc lịch sử đó diễn ra vào lúc nửa đêm, trong khi bức ảnh chúng ta nhìn thấy được chụp vào ban ngày, với ánh sang rất đầy đủ, một bức ảnh như vậy chắc chắn phải được ghi lại trong thời khắc an toàn nhất. vì vậy câu chuyện ra đời của bức ảnh lịch sử cũng là câu chuyện chúng ta cũng cần phải tìm hiểu ngay sau đây.

Phóng viên ảnh, Ebgeni Khaldei phóng viên của Hãng thông tấn Liên Xô TASS, Khaldei là một phóng viên chiến trường, Ông đã có mặt trên khắp các mặt trận trong  cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại với chiếc máy ảnh bên mình. Ông đến Berlin theo nhiệm vụ của tòa soạn. Khi đi Khaldei mang theo trong túi 3 lá cờ đỏ do người bạn thợ may may giúp. Vải cờ, trong một câu chuyện khác, nhiếp ảnh gia Khaldei đã “mượn” trong nhà ăn của Hãng TASS vì ở đó có vải trải bàn màu đỏ; cũng có người nói Ông đã xin những lá cờ đó trong Ủy ban kháng chiến ở địa phương nơi ông đi qua.

bieu tuong chien thang 11
Hình ảnh phục dựng

Lá cờ đầu tiên ông cắm là trên mái nhà sân bay Tempelgof , lá thứ hai được cắm gần chiếc xe trên cổng Brandenburg, còn lá cờ cuối cùng là tòa nhà Quốc hội Reichstag. Vì khoảnh khắc lịch sử lá cờ được cắm lên, Khaldei đã không có mặt, do đó ông quyết định dựng lại một số cảnh để làm phóng sự ảnh. Khi Khaldei đến được Tòa nhà quốc hội, các trận đánh đã kết thúc từ lâu và trên tòa nhà Quốc hội Đức lúc ấy cũng có nhiều cờ.

Nhưng dù sao cũng phải có ảnh. Evgeni Khaldei đã đề nghị những chiến sĩ đang đóng quân trong tòa nhà giúp đỡ ông bằng cách: leo lên nóc tòa nhà cắm lá cờ đỏ búa liềm và đứng tạo dáng! Thuyết phục mãi cuối cùng họ đồng ý.

Đóng vai các chiến sĩ sư đoàn 150 trong ảnh là các chiến sĩ thuộc Sư đoàn cận vệ số 8 bao gồm: Alekxei Kovaliov (cắm cờ), Abdulkhakim Ixmailov và Leonid Goritrev (các trợ thủ). Mặc dù gặp bao nhiêu trắc trở, cuối cùng ảnh phục dựng lại thời khắc lịch sử cũng được xuất bản. Nó đã ngay lập tức trở thành biểu tượng chiến thắng của Liên Xô. Còn ông Khaldei tiếp tục thăng tiến trong sự nghiệp phóng viên của mình.

Năm 1996, Tổng thống Nga Boris Eltxin đã quyết định ký sắc lệnh phong tặng tất cả những người tham gia chụp ảnh kỷ niệm đó danh hiệu Anh hùng nước Nga. Cho đến hiện nay tất cả những người lích tham gia trong bức ảnh lịch sử đó đều dã qua đời. Nhưng tác phẩm của Khaldei thì mãi mãi trở thành một biểu tượng bất tử của quân dân xô viết trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc.

Tri Thuc Online

Previous articleVụ mất tích của con trai nhà lãnh đạo liên xô Khrushchev
Next articleNhững điều chưa biết về huyền thoại MIG 21

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here