nguyen soai lien xo

Trong đội ngũ chỉ huy cao cấp của quân đội Hồng quân Liên Xô trong Thế chiến II. có rất nhiều các danh tướng nổi tiếng như Giu Cốp, Vasilievski, Chui kov, Koniev….Và Gần như tất cả các chiến tướng lẫy lừng đó đã trở thành nguyên soái của Quân đôi xô viết, nhưng không phải ai cũng có được vinh dự cao quý như nguyên soái Rokossovsky, người hai lần được phong nguyên soái, và Ông đã trở thành lưỡng quốc tướng quân duy nhất trong quân đội Hồng quân liên xô.

Dòng dõi quý tộc Ba lan

Nguyên soái Rokossovsky tên đầy đủ là Konstantin Konstantinovich Rokossovsky, Ông sinh ngày 12/12/1896 ở thủ đô Warsaw của Ba Lan và Gia đình Ông thuộc dòng dõi quý tộc của Ba lan. Dòng họ Rokossovsky vốn là một dòng họ danh tiếng, nơi sản sinh ra rất nhiều những thế  hệ kị sĩ lừng danh lập được nhiều chiến công hiển hách trong lịch sử quân đội Ba lan xa xưa..

linh ky binh sa hoang
Nguyên soái Rokossovsky thời trẻ

Cụ thân sinh ra nguyên soái Rokossovsky là Ksawery Rokossovsky, là một công nhân viên hỏa xa Ba Lan sống và làm việc ở Nga sau đó thành hôn với mẹ ông là bà Antonina Ovsyannikova  một phụ nữ Nga chính gốc… Ông có một tuổi thơ khá cơ cực khi phải chịu cảnh mồ côi cha mẹ từ năm lên 14 tuổi, trong khi các bạn cùng trang lứa đang tuổi ăn học thì Ông đã bắt đầu tự kiếm sống bằng cách phụ việc trong nhà máy rồi sau đó chuyển qua học nghề thợ đá. Khi Thế chiến I bùng nổ năm 1914, Rokossovsky tình nguyện gia nhập quân đội Nga và phục vụ lực lượng kị binh của quân đội Nga hoàng. Ngay sau Cách mạng tháng 10 năm 1917 thành công, ông giống như nhiều sĩ quân Nga hoàng khác, hăng hái ra nhập Bolshevik. Một năm sau, với kinh nghiệm chiến đấu và tài thao lược quân sự ông được thăng chức chỉ huy Kị binh và nhận nhiệm vụ tiễu trừ quân Bạch vệ của tướng Aleksandr Kolchak ở vùng Ural. Do có thành tích chiến đấu đặc biệt xuất sắc, ông đã được trao huân chương cờ đỏ, huân chương cao quý nhất của Quân đội liên xô vào lúc bấy giờ.Những năm sau đó, ông theo học tại học viện quân sự lừng danh Frunze và trở thành cán bộ sĩ quan chỉ huy kị binh cao cấp của Hồng quân Liên Xô. Trong những năm 1920, sư đoàn kị binh của ông đóng quân ở Mông Cổ và làm cố vấn quân sự cấp cao cho quân đội nước này. Đầu năm 1930, Rokossovsky cùng nhiều chỉ huy trẻ khác trong giới chỉ huy tài năng của quân đội Hồng Quân Liên Xô khác như Zhukov, Timoschenko… bắt đầu nhận ra vai trò và tầm quan trọng của lực lượng tăng thiết giáp, trong chiến thuật đột kích thọc sâu… nên Ông đã ủng hộ ý tưởng xây dựng lực lượng tăng thiết giáp thật mạnh, và lấy chiến thuật xe tăng làm xương sống, cho tư duy tấn công của Hồng quân. Tuy nhiên, ý kiến đột phá của ông và các chỉ huy trẻ khác đã gặp phải sự phản đối kịch liệt đến từ những sĩ quan chỉ huy kị binh kì cựu, đặc biệt là nguyên soái Semyon Budyonyi.

Người giống như đa phần các tướng lĩnh từng là chỉ huy cao cấp trong quân đội Nga Hoàng trước đây, những chỉ huy chiến trường luôn sống trong hào quang quá khứ và mang nặng tính bảo thủ, họ luôn khăng khăng cho rằng các mũi thọc sâu trên chiến trường không ai làm tốt hơn lực lượng kỵ binh truyền thống. Năm 1937, Cuộc thanh trừng dẫm máu trong quân đội Hồng Quân liên xô, với tên gọi “Kẻ thù của nhân dân” được khởi xướng bởi Stalin và Bộ trưởng quốc phòng Voroshilov, vụ thanh trừng này đã khiến hàng ngàn sĩ quan ưu tú với đủ các cấp chỉ huy trong quân đội từ các sĩ quan cao cấp nhất trong bộ tổng tham mưu đến các chỉ huy ở các Quân khu quân đoàn, bị khép vào tội phản bội tổ quốc, trong số đó có Nguyên soái lừng danh, thiên tài quân sự lỗi lạc của Hồng Quân Liên Xô Mikhail Nikolayevich Tukhachevsky…

Từ cõi chết trở về

nguyen soai lien xo
chỉ huy chiến trường tài năng

Trường hợp với Tướng Rokossovsky cũng không phải là một  ngoại lệ, Ông  bị tòa án  quân sự tối cao kết tội là  có hành vì “liên lạc với tình báo ngoại quốc”, Trên thực tế theo nhận định của chuyên gia quân sự Michael Peck, tôi danh mà tòa án binh Liên xô phán quyết trong trường hợp của Tướng Rokossovky, là tôi danh đã được dùng để khép tội cho hàng chục ngàn sĩ quan khác, trong cuộc thanh trừng đẫm máu năm 1937…Bởi trước đó Rokossovky chính là một trong những sĩ quan chỉ huy trẻ ủng hộ các đề xuất về cải cách về nghệ thuật chỉ huy quân sự của Nguyên soái Tukhachevsky mạnh mẽ nhất. Sau khi bị bắt và chịu đủ mọi cực hình tra khảo của cơ quan dân ủy nội vụ Liên xô khét tiếng NKVD , Ông cùng với nhiều sĩ quan kiệt xuất khác đã may mắn không bị xử tử, nhưng đều bị đưa đi lưu đày đến trại lao động khổ sai do Ủy ban nội vụ liên xô lập ra ở vùng sebiri hẻo lánh và quanh năm lạnh giá. Tháng 3.1940, ông bất ngờ được thả tự do. Sau này Nhiều chuyên gia quân sự đã cho rằng, việc ông được thả tự do không hẳn là hành động sửa sai của giới lãnh đạo liê xô, mà do lúc này Liên xô đang trước nguy cơ bùng nổ một cuộc chiến tranh toàn diện với Nước Đức,  còn Quân đội Hồng quân Liên xô thì vẫn đang chìm sâu trong cuộc khủng khoảng nhân sự, sức chiến đấu rệu rã do thiếu hụt trầm trọng các sĩ quan chỉ huy chiến trường có kinh nghiệm.

Sau một thời gian nghỉ ngơi, an dưỡng ở thành phố biển Sochi, ông nhận được quyết định phục hồi mọi chức vụ  trước đây và sau đó Ông được cử làm tư lệnh quân khu Kiev. Khi quân Đội Phát xít Đức mở chiến dịch Barbarossa, bất ngờ tấn công Liên Xô tháng 6.1941, Rokossovsky làm tư lệnh Tập đoàn quân số 16 đóng ở vùng Smolensk. Trong những ngày tháng đầu tiên của cuộc chiến tranh vệ quốc, đẫm máu thời điểm 1941-1942, tập đoàn quân của ông đã giúp bảo vệ thành công thủ đô Moscow. Đầu năm 1942, Rokossovsky được điều động sang Phương diện quân Bryansk để chỉ huy cánh phải của đơn vị này. Trong trận Stalingrad, Rokossovsky trong vai trò là tư lệnh Phương diện quân phương Đông đã chỉ huy phản công ở cánh bắc và bao vậy Tập đoàn quân số 6 của Đức quốc xã do thống chế Freidrich Paulus dẫn đầu. Chiến thắng quan trọng giúp Liên Xô thêm củng cố vị thế trước các cuộc tấn công sau này của Đức.

nguyên soai liên xô
Nguyên soái Rokossovsky và các nguyên soái lừng danh khác của hồng quân

Năm 1943, trận chiến vòng cung Kursk lịch sử diễn ra và ông được cử làm tư lệnh Phương diện quân Trung tâm bảo vệ trận địa của Hồng quân. Tiếp đó, ông phụ trách cuộc phản kích ở khu vực phía tây Kursk dẫn đến thất bại hoàn toàn của quân Đức, rộng đường cho Hồng quân tiến vào giải phóng Kiev. Nhờ tài chỉ huy khéo léo của mình, Rokossovsky đã dẫn dắt quân Liên Xô đi từ thắng lợi này tới thắng lợi khác. Đến mùa xuân năm 1944, thế chủ động chiến lược đã nghiêng hẳn về phe Đồng minh. Trên mặt trận phía Đông, hàng loạt cuộc phản công dữ dội trong mùa đông trước đó đã phá vỡ vòng vây quân Đức bố trí quanh TP Leningrad ở phía bắc; còn ở phía nam, Quân đội Hồng quân Liên Xô đã giải phóng  phần lớn lãnh thổ Ukraine. Trong  kế hoạch phản  công mùa hè, Hướng phản công chủ yếu mà Stalin và Tổng hành dinh Hồng quân Liên Xô lựa chọn là chuyển sang hướng Belorussia, nơi Cụm Tập đoàn quân Trung tâm của Đức đang tập trung trong một vùng rộng lớn với địa thế nhô ra phía bắc sông Pripiat, bao quanh các khu vực Vitebsk – Orsha – Mogilev – Bobruisk.

Bằng kiểu cách ngạo mạn quen thuộc, Hitler tuyên bố các thành phố đó là các pháo đài, là “Ban công Belorussia”. Hitler tin rằng, chiến tuyến của Cụm Tập đoàn quân Trung tâm của Đệ tam đế chế sẽ không bị xâm phạm vào mùa hè năm 1944, vì vậy ông ta đã phạm sai lầm khi chuyển hầu hết các sư đoàn thiết giáp trên mặt trận phía Đông về phía hạ lưu sông Pripiat, nơi ông ta tin rằng, nếu quân đội Xô viết có ý tấn công thì đấy mới là hướng họ nhắm vào. Chiến dịch Belorussia với mật danh Bagration, được đánh giá là đòn tấn công chiến lược trong mùa hè năm 1944 của quân đội Liên Xô, chiến dịch này chính thức bắt đầu từ ngày 23-6 đến 29-8-1944. Mật danh của chiến dịch này được lấy theo tên của Piotr Ivanovich Bagration – một vị tướng nổi tiếng của quân Nga đã chiến đấu và hy sinh trong cuộc chiến tranh giữa Đế quốc Nga và nước Pháp của Napoléon đệ Nhất vào năm 1812. Thuật nghi binh là một trong những yếu lĩnh của học thuyết “Tác chiến chiều sâu”, hoạc thuyết quân sự lỗi lạc do Cô nguyên soái Tukhacchevski khởi xướng,  luôn đóng vai trò quan trọng trong thành công của Hồng quân trong các chiến dịch phản công lẫn tấn công trong suốt thời gian từ mùa đông năm 1942 cho đến mùa xuân 1944. Tuy nhiên, trong suốt thời gian trước đó của cuộc chiến, chưa có hoạt động nghi binh nào được chuẩn bị công phu như ở chiến dịch Belorussia.

Do thành công của chiến dịch phụ thuộc rất lớn vào việc bí mật tập trung quân dự bị và hoán chuyển vị trí của các Tập đoàn quân giữa các Phương diện quân, nên mục tiêu đầu tiên của các hoạt động nghi binh là giấu kín các hoạt động chuyển quân này, sau đó là làm sao để Hitler và Bộ tổng Tư lệnh tối cao quân đội Đức Quốc xã phải tin rằng, mục tiêu tấn công sắp tới của Hồng quân sẽ là miền Trung và Nam Đông Âu, chứ không phải là Belorussia.

Người dám cãi lệnh Stalin đến 3 lần

Trong Buổi họp tham mưu cấp cao của Bộ tư lệnh tối cao, nhằm để lên kế hoạch cho Chiến dịch Bagration diễn ra tại Tổng hành dinh Hồng quân Liên xô ở thủ đô Moscow được tổ chức vào ngày 20-5-1944, Trong buổi họp này lãnh tụ Stalin và Đại tướng Konstantin Rokosovsky – Tư lệnh Phương diện quân Trung tâm. đã xảy ra bất đồng sâu sắc về kế hoạch dành cho tư lệnh Phương diện quân Trung tâm của Rokossovsky. Theo ý của Stalin, Ông ta muốn chọc thẳng một mũi tấn công từ Rogachev vào Bobruisk trong khi Rokossovsky lại phản bác khi cho rằng, Những cái đầu cáo già trong Bộ chỉ huy Tập đoàn quân số 9 của Đức đã hoàn toàn có thể dự liệu trước điều đó, nên ông đề nghị mở thêm một hướng tấn công nữa từ phía nam qua ngả Parichi.

nguyen soai lien xo
Nguyên soái Rokossovsky

Buổi họp tham mữu đã diễn ra trong không khí vô cùng căng thẳng, Stalin nhiều lần nổi nóng khi liên tiếp bị cấp dưới phản bác, nhưng ông đã kịp kiềm chế… Sau khi Stalin, 2 lần liên tiếp  đuổi Tướng Rokossovsky ra khỏi phòng họp để vị nguyên soái trẻ này cân nhắc về quyết định của mình. Thì Cả 2 lần Rokossovsky đều gan lì quay lại và khẳng định rằng, ông tin 2 mũi tấn công thì tốt hơn là 1. Cuối cùng, Stalin hỏi: “Có thể nào 2 mũi tấn công lại tốt hơn là 1?” và cuối cùng Stalin chấp thuận kế hoạch của Rokossovsky. và cuối cùng Vị đại tướng trẻ tài năng này đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình trong chiến dịch Belarussia. Sau chiến thắng và giải phóng Belarus, Phương diện quân Trung tâm của Rokossovsky được đổi tên thành Phương diên quân Belorussia số 1 và trên đà chiến thắng tiếp tục thọc sâu hơn mũi tấn công của mình vào Đất Ba Lan.

Nhờ lập được những chiến công xuất sắc trên chiến trường, Rokossovsky đã được Bộ chỉ huy tối cao quân đội Hồng Quân Liên xô phong quân hàm nguyên soái ngày 29.6.1944. 5 tháng sau, Nguyên soái Rokossovsky được chuyển sang làm tư lệnh Phương diện quân Belorussia số 2, vượt qua phía bắc Ba Lan tiến vào Nước Đức. Tới tháng 4.1945, lực lượng Phương diện quân Belorussia số 2 của Nguyên soái Rokossovsky đã  hội quân cùng lực lượng Quân Đồng minh do Thống chế Quân đội Anh Bernard Montgomery, Cùng các cánh quân khác của Nguyên Soái Georgi Zhukov và Nguyên soái Ivan Koniev để truy quét và tiêu diệt những ổ đề khác cuối cùng của quân Đức ở Thủ Đô Berlin.

nguyen soai lien xo
Nguyên soái Rokossovsky Bộ Trưởng Quốc Phòng Ba Lan

Sau khi cuộc chiến tranh Thế giới lần thứ  II kết thúc, Nguyên soái Rokossovsky Được giao nhiệm vụ làm Tư lệnh các lực lượng vũ trang Hồng quân Liên xô đóng tại Ba Lan. và vào Tháng 10 -1949, sau khi Chính phủ thân lien xô do Boleslaw Bierut được  thành lập ở Ba Lan, Nguyên soái Rokossovsky được cử làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Ông được phong thêm  quân hàm Nguyên soái của Quân đội Ba Lan. Với lần vinh thăng này, Nguyên soái Rokossovsky là người duy nhất trong Hàng ngũ các chỉ huy của Quân đội Xô viết được phong nguyên soái 2 lần ở hai quân đội khác nhau. Năm 1952, ông giữ chức Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (tương đương Phó Thủ tướng Chính phủ) Ba Lan nhưng là quan chức Chính phủ Ba lan duy nhất không nói sõi tiếng Ba lan,  lý do vì Ông đã sống và làm việc ở Liên Xô 35 năm, có những giai thoại kể lại rằng Ông thường ra lệnh cho các binh sĩ Ba Lan gọi ông bằng cái tên tiếng Nga, vì thế cho nên ở Ba lan, người ta luôn xem ông như là một “đặc phái viên của chính phủ Liên Xô”.

Bản thân Nguyên soái Rokossovsky cũng từng chua chát công nhận: “Ở Nga người ta nói tôi là người Ba Lan, còn ở Ba Lan mọi người lại gọi tôi là người Nga”. Không lâu sau đó, Nguyên soái  Rokossovsky được lệnh quay về Liên Xô, và ông được giao giữ chức Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Liên Xô kiêm Tư lệnh Quân khu Kavkaz. Năm 1958, ông trở thành Tổng thanh tra Bộ Quốc phòng, tháng 4-1962 ông về hưu và Qua đời năm 1968, thọ 74 tuổi. Như những người đã đóng góp nhiều công trạng cho Quân đội và nhà nước Liên bang Xôviết, di cốt của ông được đã được an táng trọng thể dưới chân tường điện Kremlin trên Quảng trường Đỏ, nơi ông đã từng chỉ huy cuộc duyệt binh lịch sử mừng chiến thắng phát xít vào ngày 24-6-1945.

Trithuc Online

Previous articleTừ Thầy tu trở thành Nguyên soái
Next articleVén màn bí mật của chiến dịch Paperclip

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here